Có gì mới?

Diễn Đàn Cú Đêm

  • Bạn có những câu chuyện thầm kín nhưng không biết kể với ai, bạn buồn phiền vì chuyện tình cảm, gia đình, cuộc sống. Hãy chia sẻ tâm sự của bạn với cộng đồng cú đêm nhé. NGHIÊM CẤM SPAM QUẢNG CÁO.

Truyện Dài Truyện Voz Hồi ký: Mưa

  • Thread starter Phit
  • Ngày gửi
  • Replies 5
  • Views 440

Phit

Cú Đêm Member
Tham gia
17/8/21
Bài viết
260
Lượt thích
100
Điểm
43
Nơi ở
Sao Hoả
Tác giả: mysadness
Thể loại: F17Voz
Trạng thái: Đang viết

“Cơn mưa chiều nay sao vô tình đến thế, ướt lối anh về nước mắt khẽ tuôn rơi”

Trước khi kết thúc thanh xuân của mình bằng một cuộc hôn nhân viên mãn, tôi đã đắn đo và quyết định sẽ hoàn thành cuốn hồi ký này. Tôi sẽ gửi gắm vào đây tháng năm tuổi trẻ, những rung động đầu đời và kỉ niệm thời vui buồn của thời học sinh, sinh viên của tôi. Khi bắt đầu đặt bút viết những dòng đầu tiên, tôi không còn nhớ quá rõ về những chi tiết, thời gian và những gì đã xảy đến, nhưng với những gì tôi còn nhớ, những gì tôi đã trải qua và dựa trên cuốn nhật kí của em, tôi sẽ viết nó một cách hoàn chỉnh, một cách thật nhất và cảm xúc nhất để gửi đến các bạn. Khi cuốn hồi ký này đi đến chap cuối cùng cũng là lúc tôi bước vào lễ đường thành hôn, và cũng là lúc tôi sẽ đặt em vào một góc trong tim, vĩnh viễn đóng lại và mang theo đến cuối đời. Hi vọng khi đọc nó, các bạn sẽ thấy tuổi trẻ của các bạn trong đó, thấy một tình yêu nhiệt huyết, hạnh phúc và đau buồn.
Em, người con gái nhìn trên góc độ nào đó đã thay đổi hoàn toàn cuộc sống của tôi, đến với tôi từ ánh hoàng hôn buổi chiều tàn trên bãi biển và rời xa tôi bằng một cơn mưa rào mùa hạ.
“Em thấy gì trong đôi mắt của kẻ si tình
Một tấm chân tình hay là một đời dang dở”
…. MySadness1111
 

Phit

Cú Đêm Member
Tham gia
17/8/21
Bài viết
260
Lượt thích
100
Điểm
43
Nơi ở
Sao Hoả
Chap 1:

Reng… Reng… Reng… Hưng is Calling !!!
- Alo, đợi tí đang đi rồi, gọi đé* gì gọi lắm thế !
- Hê Hê nhanh lên nhá, xong ra cô chỗ cô Huế lấy mấy điếu thuốc lát nữa tao trả, vừa xin được của mấy thằng ôn lớp 10 được mấy chục
- Rồi biết rồi !
Tút…Tút…
Ê mấy nhóc cho anh đi nhờ lên trường cái…
Nó tên Nam, Hoàng Nhật Nam, năm nay 17 tuổi, sinh ra và lớn lên tại 1 thị trấn thuộc 1 huyện ngoại thành Hà Nội, trước đây thuộc Hà Tây cũ những năm chưa sáp nhập. Nó thuộc thế hệ trẻ dạng 94>98, cuộc sống lúc đó đang là thời điểm internet phát triển mạnh mẽ nhất.
Trước đây mẹ nó tự hào nó là 1 thằng học giỏi, cái gì cũng biết và rất thông minh, 9 năm cấp 1 và cấp 2 đều đạt học sinh xuất sắc, đi thi hết từ huyện đến thành phố rồi quốc gia, phải nói bố mẹ nó rất tự hào về nó. Thế nhưng sau 1 biến cố thì nó đã trở thành con người hoàn toàn khác, hay chính xác hơn là nó trở thành 1 thằng bất hảo, mà biến cố đó sau này nó sẽ kể.
Lặng lẽ nhảy xuống xe, nó không quên vỗ nhẹ vào vai thằng bé cho nó đi nhờ

-Cảm ơn chú em, bị thằng nào đánh cứ lên 12A13 gọi anh, mai lại cho anh đi nhờ nhé…
Nhìn mặt cu cậu ngơ ngác dạ vâng nhìn nó sợ sệt, nó biết chắc đây là mấy cu học sinh lớp 10, lần đầu lên trường nhập học. Hôm nay là ngày đầu tiên của năm học cuối cấp của nó, húyt sáo đi vào trong quán nước chị Huế, không quên gọi với vào trong
- Còn 8 điếu vina em lấy nốt ghi sổ tí thằng Hưng nó ra trả tiền nhé!

- Mẹ chúng mày, nợ cũ còn chưa chốt sổ xong đấy - Chị Huế lau lau cái tóc mới gội đi ra nhìn nó càu nhàu
- Biết rồi, tí vào kia kiếm ăn bọn lớp 10 xong rồi trả chị là được chứ gì, có mấy trăm nhắc mãi từ năm ngoái, thảm nào ông Thắng đi 8 tháng rồi không dám về, thôi em vào lớp đây - Nó chạy vụt đi sau câu nói với chị, no biết nó chậm tí nữa thể nào bà ý cũng ném cho cái ghế nhựa vì can tội nhắc lại quá khứ đau buồn ấy.
Lên lớp, nó quăng cái cặp vào góc bàn của nó, giằng nốt cái bánh bao của thằng Quân “xị”, thằng bạn cùng lớp được cô giáo chủ nhiệm phân ngồi cùng nó để kèm nó học, ấy thế mà kèm học chả thấy đâu, chỉ thấy cu cậu nhiễm mấy cái thói xấu của nó, cũng may cu cậu học tốt, nó cũng thông minh nên giờ kiểm tra nào 2 đứa cũng kéo nhau về bờ… Lâu dần thành ra thân với nó.

Xuống dưới tầng, nó đi tìm thằng Hưng, đây là thằng bạn thân nối khố của nó, 2 thằng chơi với nhau từ nhỏ, khác cái là chưa bao giờ học cùng nhau nhưng đi chơi thì lúc nào cũng như hình với bóng, thằng Hưng nghịch nổi tiếng ở trường, người bé bé nhưng nhìn cái đầu cua của nó và cái hình xăm cá chép vượt vũ môn to đùng sau lưng mỗi khi cởi trần đánh nhau, thêm cả cái tính máu chó thì chẳng thằng nào dám đụng vào, trừ nó…
- Sao rồi? - Nó hất hàm hỏi, tay với bao thuốc trong túi
- Mấy thằng ranh này hình như chưa biết luật
- Thế là không có gì à?

- Chắc phải tìm thằng nào ngông ngông giã cho 1 2 lần để chúng nó nhìn vào, chúng nó mới ngoan được, thôi tao với mày lên A3 gặp thằng Chiến “kỉ”, lấy của nó ít chiều còn ra quán - thằng Hưng đẩy nó đi lên tầng.
Nó cũng mệt vì đêm qua thức xem nốt mấy tập cuối của Lộc Đỉnh Ký, lại thêm đi lên tầng 4 khiến nó chùn, quay người nó bước đi về lớp để thằng Hưng tự lên đó, đứng dựa vào lan can, nó thấy từng top học sinh lớp 10 nhập học mà lòng bỗng gợn sóng, trước đây nó cũng như đám học sinh kia, háo hức về môi trường mới, cái gì cũng lạ lẫm, thế mà bây giờ là năm cuối rồi…
Tiếng trống vang lên khiến nó bừng tỉnh, vội vàng vào lớp chạy xuống chỗ ngồi, đến nơi nó thấy Linh Mèo, Mai Sún, 2 hotgirl của lớp nó đang ngồi ở bàn trên, 2 con bé này được hàng tá các anh khóa cũ với mấy thằng đồng lứa để ý, ra chơi hết tiết là cả 1 đống thằng đứng trước cửa lớp trồng cây si. Mai thì cao khoảng 1m65 gì đó, có mái tóc dài mượt đến hông cùng đôi mắt long lanh kiểu như đẫm lệ vậy, còn Linh thì lùn hơn khoảng 1m6 nhưng bù lại được da cực trắng và mịn, đó là lí do nó thích vuốt má Linh, môi thì đỏ như đánh son và để tóc ngắn ngang vai. Mà chính vì 1 trong 2 đứa này mà nó từng đánh nhau tưng bừng với mấy thằng khóa trên, đến tận bây giờ họp lớp, cả lũ vẫn cười ầm về cái chiến tích ấy. Nhưng nó biết sau vụ đó, cái Mai thích nó, nhưng nó kệ, vì nó không hứng thú lắm với tình yêu.

- Linh mua bánh với sữa để trong ngăn bàn, nhưng vào lớp rồi thì để trong cặp cho nó nóng ra chơi rồi ăn nhé - Linh khẽ đẩy bàn tay nó ra rồi nói nhỏ xong chạy vụt lên chỗ, khuôn mặt khẽ hồng hào, còn Mai thì đánh cho nó 1 cái lườm rồi về chỗ ngồi, ơ con hâm này hôm nào cũng lườm nó là sao

- Ối dồi ôi, Lưn mua bánh với sữa để trong ngăn bàn, nó còn phải đợi mày mua à, nó chả đớp của tao cái bánh rồi, Lưn mua bánh với sữa - Thằng Quân xị giả giọng nhại lại

- 3 tháng hè không ăn đòn nên nhớ à Quân? - Cảm ơn Linh lát nữa tớ ăn - Nó quay ra cười nhẹ với Linh không quên ném cho thằng Quân 1 cái lườm
Nó là thế, ở ngoài nó ngỗ nghịch, bất hảo thế nào nhưng khi vào lớp thì nó không bao giờ chửi bậy, nó chẳng tỏ thái độ ngông ngênh đàn anh đàn chị, đơn giản nó hiểu ở đây nó có những người bạn tốt, những tấm chân tình chưa nói và cả niềm vui thời học sinh, thứ niềm vui duy nhất còn tồn tại với nó đến lúc này
Ngồi vào chỗ, chống quyển sách thẳng đứng lên bàn , nó lấy vở ra ghi chép, thằng Quân nhìn nó ngạc nhiên:
- Ơ 3 tháng hè đi du học tư tưởng à mà nay bày đặt trở thành con ngoan trò giỏi học hành chăm chỉ tiến bộ thế
- Tiết đầu tiết gì? - Nó đáp mà mặt vẫn lúi húi ghi ngày tháng năm
- Tiết sử, à quên tiết sử… - Thằng Quân cười cười như hiểu ra 1 cái gì đó
Đối với các môn khác thì nó lười học, toàn trốn tiết bỏ tiết, nhưng đối với môn Lịch sử, chẳng hiểu sao nó đam mê cái môn này đến thế, ở nhà nó cũng toàn sưu tập những câu chuyện về sử học, nhớ hồi bé nằng nặc đòi mẹ mua cho 2 cuốn Đại Việt sử ký toàn thư hay suốt ngày chạy ra đầu ngõ xem các ông thương binh đánh cờ, xem cờ thôi chứ thực ra nó toàn gạ mấy ông kể chuyện thời chiến ngày xưa, nó cũng không hiểu vì sao nó lại thích, chỉ biết rằng là những mốc lịch sử, nó đều nhớ hết.
- À con Linh sáng đến lớp cứ hỏi mày xong lại đứng ngóng ngóng ra cửa xem mày lên chưa, tao thấy có vẻ nó thích mày thật, mày không triển đi?

- Sáng tao thấy con Mai đến sau cũng cầm đồ ăn sáng mà nó thấy con Linh ngồi đó xong nó cứ đứng 1 lúc xong nó về chỗ ngồi, 2 con đấy nó thích mày đấy - Thằng Quân tiếp tục xa xả khi chẳng thấy nó trả lời
- Ừ - nó đáp lại câu gọn nhẹ
- Ừ cái mừ ***, mày không thích thì nói thẳng với chúng nó 1 câu, cứ cái kiểu không thích xong suốt ngày khoác vai, vuốt má, những hành động thân mật đó lại khiến chúng nó có thêm niềm tin, mày cứ vô tư đéo để ý, lúc mày vuốt má con Linh, con Mai nó lườm con Linh cháy mặt đấy.
Nó vẫn im lặng nhưng nó đang hiểu thằng Quân nói gì, mấy hành động đó nó cứ nghĩ là bình thường, nó vẫn hay trêu mấy đứa con gái trong lớp kiểu đó từ trước đến giờ, thế nhưng sau cái vụ đó, Mai thay đổi khác hẳn thái độ với nó, hay có kiểu lườm nó hay cáu gắt với nó mỗi khi nó chọc mấy con bé ở lớp, khiến nó chẳng hiểu tại sao lại vậy
- Nay triết lí thế, cuối năm thôi đừng thi đại học nữa, đăng ký học mẹ lên hàm giáo sư đi cho nhanh, chúng nó thích thì kệ chúng nó, tao làm gì kệ tao, liên quan mẹ gì - Nó quay sang vỗ đầu thằng Quân
- Mẹ nói với mày như không ý, mày cứ thế này đến lúc mày gặp khó xử đừng có gọi tao quân sư nhé !

Nó không nói gì thêm, trước đây nó cứ nghĩ rằng tình cảm của Linh và Mai chỉ giống như là kiểu nhất thời, một thời gian sau là hết nên không để ý gì nhiều. Nó không nghĩ sau vụ ấy Mai lại để ý đến nó bởi đơn giản nó nghĩ việc nó làm là trách nhiệm và nghĩa vụ của nó đối với những người mà nó coi là bạn thôi
Quay trở về 5 tháng trước, đợt ấy là đợt 26-3, cả trường nó cắm trại, lớp nó thì Ít con trai, đếm đâu được 10 thằng vừa đủ đội bóng sân 7, mà lại toàn thằng nhát, suốt ngày bị mấy thằng lớp trên đang tán Linh với Mai xuống nạt nộ lấy le. Thế rồi chả hiểu sao tối đó, nó đang nhậu bên trại của bọn A4, A5 thì thấy trại lớp nó có tiếng đánh nhau. Nó chạy về thì thấy thằng Trung lùn mồm miệng bê bết máu, 2 tay đang ôm đầu mặc cho 4 thằng thi nhau đánh.
- Sao đấy anh Huy, sao đấy Trung? - Nó đẩy mấy thằng kia ra rồi đỡ Trung dậy, quay sang phía thằng Huy - thằng lớn nhất trong đám, nó hỏi

- Thằng ranh này tao đang nói chuyện với Mai thì nó nhảy vào đánh tao? - thằng Huy hùng hổ nói

- Đéo phải đâu Nam ơi, thằng này nó thấy cái Mai ngồi trong 1 mình, nó xông vào trại, tao nghe tiếng cái Mai hét thì chạy vào thấy nó đang ôm cái Mai, tao nhảy vào kéo nó ra thì chúng nó nhảy vào đánh tao.

- Sao đấy Mai, chuyện như thế nào? - Nó tiến đến chỗ Mai đang ngồi thu lu 1 góc, gục mặt vào đầu gối khóc, quần áo xộc xệch.

- Mai nó đang ngồi cắt nốt mấy cái giấy tường để dán thì thằng chó kia nó vào đè cái Mai ra định hiếp đấy, mẹ thằng chó còn cho người canh bên ngoài, may Trung nó đang đứng gần đấy nó phát hiện chạy vào kịp - Con Trinh béo đứng lên chỉ mặt thằng Huy, còn Mai thì vẫn đang rấm rức khóc
- Có thật là thế không anh Huy? - Nó gằn giọng

- Thật thì sao mà đéo thật thì sao, con đĩ này sướng đéo muốn sướng, kiêu như con chó, tao chỉ dạy nó 1 số bài học thôi.

- Thế cứ uống rượu xong đè con nhà người ta ra làm trò này xong kêu là dạy học à anh Huy. Anh có muốn em dạy thêm cho anh 1 số bài vở nữa mà bố mẹ anh quên dạy anh không?

- Nam này, mày nên nhớ tao là ai, mày đủ thông minh để hiểu đụng đến tao sẽ ra sao mà đúng không - Thằng Huy mặt nhợt lại nhưng vẫn sẵng giọng thách thức nó

Nó không nói thêm gì nữa, bất ngờ nhảy lên đấm vào mặt khiến thằng Huy ngã bật ra phía sau, sau đó cứ thế nó lao vào đấm liên tiếp vào mặt. Mấy thằng kia thấy đại ca nó bị đánh cũng lao vào đạp tới tấp vào lưng nó nhưng nó kệ, trước giờ đánh nhau nhiều nó đúc kết ra 1 điều, nếu đã 1 mình đánh với số đông, nó chỉ nhằm đúng thằng đứng đầu mà đánh… Bỗng ở đâu có tiếng nói quen thuộc, là thằng Hưng
- *** mẹ mấy con chó này cắn bạn bố à - nó lao vào đạp hết lũ ruồi bâu kia rồi rút con dao bấm luôn dắt trong quần, hét lên

- Mấy con lợn này, con nào thừa tiết thì cứ vào đây, đúng lúc đầu tháng tao đang muốn ăn tiết canh

- Thôi Nam, đánh nó thế đủ rồi, đánh nữa nó chết ra đấy thì sao - giọng thằng Quân vừa kéo nó vừa nói
Thằng Huy lúc này bê bết máu miệng, máu mũi đang gục mặt xuống sân cỏ, mấy thằng đệ thấy thế chạy qua đỡ nó dậy, thằng Huy có vẻ choáng, 2 chân khụy xuống đứng không vững.
- Mày đánh bạn tao như nào thì tao trả lại mày như vậy, cả của thằng Trung với Mai tao tính 1 lượt như vậy có khi mày vẫn lời đấy, về nói lại với anh Kiên, ngày mai đích thân tao sẽ đến xin lỗi anh.
- Không cần đến, về nói lão Kiên nhà mày, nếu thích thì gọi cho Ku Hưng này, địa điểm thời gian, nếu cần xe cứu thương gọi sẵn trước đi. Còn bây giờ thì cút cho khuất mắt bố, cả mấy thằng này nữa, giải tán hết đi, có cái đéo gì mà xem, thích hỏng pha à
Lũ đệ nghe thế đỡ thằng Huy về trại của lớp, cũng may thời điểm đó trại của thầy cô giáo nằm ở đầu còn trại lớp nó nằm tít trong góc cuối sân nên không ai để ý, chỉ mấy đám học sinh xung quanh chạy ra hóng thôi. Nó vào trại cởi áo khoác ra trùm lên người Mai, nó hỏi:



- Có sao không Mai, giờ tớ đưa cậu về nhé



Mai không nói gì chỉ gật đầu, mắt vẫn còn ngấn lệ, nó biết tâm trạng của Mai lúc này, con gái ai bị như vậy mà chẳng sợ, chẳng bị sốc tinh thần. Ngay đến cái Mai theo nó hiểu là 1 đứa con gái tính cách cứng rắn, đanh đá và thường hay bốp chát lại nếu không vừa ý, vậy mà khi gặp chuyện lại mít ướt như này

Với lấy cái chia khóa xe của thằng Hưng, nó dắt con dream chiến ra nổ máy, Mai trèo lên ngồi đằng sau nó, đã nín khóc nhưng vẫn sụt sịt, 2 tay ôm vai đỡ lấy cái áo. Xe thằng Hưng mới thay cái tay ga, nhạy hơn trước nên nó không quen, vào số 1 nó vít nhẹ ga, ai ngờ số giật lên khiến tí nữa xe bốc đầu, Mai hoảng hồn ôm chặt lấy nó.
- Đi thế à
- Sorry tại tớ chưa quen xe
- Đồ điên, người ta đang sợ rồi thì chớ - Mai sụt sịt bắt đầu khóc to hơn nhưng tay vẫn ôm chặt nó
- Rồi rồi xin lỗi, thôi bỏ tay để đi nào - Nó cầm nhẹ tay Mai hạ xuống khỏi bụng nó

- Hức … hức không ! - Mai khóc nấc lên rồi lại vòng tay lên ôm nó, nó cũng kệ chẳng quan tâm cho lắm, phóng xe vụt đi

Nhà Mai cách thị trấn 7km, thông thường ở đây bán kính 10km chỉ có duy nhất trường nó là trường Công lập nên hầu như đều đổ về đây học cả. Đi theo chỉ dẫn của Mai, nó dừng lại trước 1 căn nhà 4 tầng có cái cổng màu xanh vàng to vật vã, bên trong điện trưng lên sáng rực rỡ, trong cái sân ấy có 2 con xe ô tô đang đỗ, do xa nên nó chẳng nhìn rõ được là của hãng gì, bên cạnh là cái hồ nước bé bé cùng hòn non bộ và hệ thống cây cảnh xung quanh. Nó hơi choáng ngợp vì bình thường trên lớp Mai ăn mặc cũng giản dị, không trang điểm chỉ đánh son nhè nhẹ và đặc biệt không có nét gì của 1 tiểu thư nhà giàu cả.
- Vào nhà chơi đã nhé ! - Mai xuống xe rồi quay ra nói với nó
- Thôi tớ về luôn đây, bọn A4, A5 đang chờ, đêm này còn ngủ trông trại nữa
- Uống ít rượu thôi, mà đợi tớ 1 lát - Mai nói xong quay người chạy vào trong nhà, một lát sau mang ra cái khoác đồng phục của trường nó
- Mặc cái này vào nhé không lạnh, áo này bẩn rồi để lại đây tớ giặt cho
- Ok, thôi tớ về đây - Nó nói rồi quay xe định nổ ga thì bỗng 1 cánh tay níu nó lại, rồi nó cảm nhận cái gì mềm mềm ướt ướt chạm vào má nó
- Cái này là cảm ơn anh - Nói xong Mai chạy vụt vào trong nhà, còn nó thì cứ đứng tần ngần ở đó, mà nó vừa nghe rõ Mai gọi nó là anh, sao lại thế nhỉ, nó bằng tuổi mà đâu có lớn hơn Mai đâu.

Sau hôm đó, anh Kiến "lúa" gọi nó với thằng Huy ra nói chuyện, vì là đàn anh nên anh Kiên cũng bắt chúng nó giải hòa sau cái bắt tay miễn cưỡng của thằng Huy, tưởng mọi chuyện đã được giải quyết thì sau đó vài hôm, khi nó vừa đi chơi game với thằng Hưng về, nó bị 4 thằng bịt mặt cầm típ quây, chính xác hơn là nó đang đi thì bị vụt vào đầu, sau đó 4,5 thằng nhảy xuống đánh tới tấp nó. Trời tối nó cũng chẳng nhìn được mặt cũng như biển số xe, chỉ biết lúc nó tỉnh dậy thì đang ở trong BV đa khoa của huyện.

Mẹ nó cũng quá quen với cảnh này rồi nên chỉ chửi nó vài câu, nó bị chấn thương ở đầu nhưng không nghiêm trọng, bác sĩ bảo may là phát vụt đó ngang tai, tai chắn lực tác động cho nó nên đầu chỉ bị tổn thương nhẹ, tay chân cũng chỉ bầm dập. Thằng Hưng vào thăm nó thì cũng bị mẹ nó chửi, nhưng thằng này nó chai mặt rồi cứ cười hềnh hệch, mẹ nó cũng quý nó như con vì 2 đứa chơi vớI nhau từ bé. Thằng này ở ngoài ngỗ nghịch nhưng ở nhà thì ngoan ngoãn lễ phép, chả bù cho nó, mẹ nói 1 câu thì nó phải cãi 10 câu mới chịu được.
Sau mới biết là lúc nó vào viện thằng Hưng có cho mấy thằng em đi tìm bọn kia, không tìm được nên về quán trà đá trên trường Đại Học LN ngồi, đang ngồi thì mấy thằng bàn bên nói chuyện về việc đánh nó, mấy thằng em để ý thấy típ sắt chúng nó dắt bên xe nên gọi cho thằng Hưng, một lúc sau thì hơn chục thằng có mặt ở đó quây bọn này lại, đánh chán chê chúng nó mới khai là thằng Huy thuê chúng nó. Thằng Huy sau hôm ý thì chuyển trường, nó hỏi thì thằng Hưng chỉ cười chứ không nói gì, nhưng nó cũng biết thằng Hưng kia không nhẹ hơn nó là bao.

Đợt ấy về nhà nghỉ học mất 1 tuần, mẹ nó bảo 3 hôm nó bất tỉnh đều có 1 con bé đến chăm nó, con bé này ngoan ngoãn, xinh gái lễ phép, vào cứ cầm tay nó khóc lên khóc xuống rồi xin lỗi mẹ nó rối rít, nó lúc đó cũng chẳng đoán được là ai, chỉ biết mẹ tả lại có mái tóc dài và đôi mắt tròn nhìn trông có hồn lắm.
 

Phit

Cú Đêm Member
Tham gia
17/8/21
Bài viết
260
Lượt thích
100
Điểm
43
Nơi ở
Sao Hoả
Chap 2




-----------------------


Tiếng trống vào tiết sau 15p truy bài khiến nó trở về với thực tại, cô chủ nhiệm nó lên lớp, cả lớp nó bỗng ồ lên, bất giác nó cũng đưa mắt nhìn, theo sau cô là 1 con bé, tóc dài nhuộm màu hạt dẻ hung hung uấn xoăn nhẹ, nổi bật với chiều cao của theo nó phải gần 1m7, đôi mắt đen nhánh với bờ mi cong vút nhìn cực kì có hồn, khuôn mặt trái xoan cùng cái mũi cao. So với Linh và Mai thì đúng chuẩn một bên 9 một bên 10. Nó cũng hơi ngỡ ngàng nhưng sau đó thì cũng trở lại bình thường.



- Má con bé này xinh quá, nhưng mà sao tao thấy mắt nó kiểu như mắt hồ ly trong mấy bộ phim tao xem ý, nhìn vào dễ bị hút hồn vãi - Quân trầm trồ



- Mẹ mày ảo phim ít thôi



- Xin chào cả lớp, đây là Anh Thư, bạn Thư cùng gia đình mới về Việt Nam và sẽ là thành viên của lớp chúng ta, mong cả lớp ta sẽ giúp đỡ bạn Thư trong học tập nhé - Cô chủ nhiệm nó lên tiếng



- Hello các bạn, mình là Anh Thư, Vũ Nguyễn Anh Thư, tên nước ngoài của mình là Zenny Vũ, mình rất Happy khi được trở về Việt Nam và được học tập tại đây, rất mong cả nhà Wecome và giúp đỡ mình nhiều hơn.



- Bố cái con dở người, nói tiếng việt chưa dõi bày đặt tiếng anh, mai thi tiếng anh mà được 1 điểm thì bố mày cười cho - Nó rít lên khá nhỏ nhưng hình như cả lớp đều nghe thấy rồi quay lại nhìn nó cười ầm lên.



- Nam, sao em lại nói bạn như vậy, có muốn lên kia viết bản kiểm điểm không? - Anh Thư, cô có xem hồ sơ của em, em học cũng rất tốt, lớp đang có mô hình những bạn học giỏi ngồi kèm bạn học yếu, em ngồi vào bên cạnh Nam nhé - Nói rồi cô chỉ xuống chỗ nó ngồi



Nó giật mình, gì đây trời, 2 thằng ngồi đang thoải mái, tự dưng đâu xuất hiện thêm đứa chen ngang vào, lại còn con gái nữa. Nó làu bàu mãi cho đến lúc cái Thư lên tiếng



- Chào Nam, có vẻ cậu không thích mình nhỉ?



- Bố cậu nói thế à, hay mẹ cậu nói thế ? - Nó đốp trả



- Thế là cậu không ghét mình, vậy thì mình ngồi đây nhe



- Tùy cậu thích thì ngồi nhưng ngồi rồi thì mấy nữa đừng xin đổi chỗ nhé



- Oki hihi……..



Tiết Sử đó, nó chăm chú nghe giảng và ghi chép, nhỏ Thư cứ chăm chú nhìn nó rồi lại nhìn lên bảng, nó cảm giác nhỏ chẳng chịu nghe giảng gì, cả tiết chỉ nhìn nó thôi. Nó cũng hay dơ tay phát biểu xây dựng bài, có những cái mà trong sách giáo khoa không có, nó cũng hay chất vấn lại với cô về những sự kiện đó, rằng tại sao lại như vậy hoặc có thể sẽ nhiều lí do hơn để sự kiện trở nên như vậy, nó tự hào vì mấy môn tự nhiên có thể nó không giỏi nhưng mấy môn xã hộI nó là trùm cái lớp này rồi.



Hết tiết, đang định bảo nhỏ Thư tránh ra để nó ra ngoài thì nhỏ cầm vở nó đưa qua xem chăm chú



- Chữ Nam đẹp quá ha!, mà sao cô bảo Nam học kém mà lại hay dơ tay phát biểu bài thế?



- Bảo học kém lúc nào? - Nó hằn học



- Thì cô chả bảo Thư ngồi đây kèm Nam học đây còn gì?



- Thư ơi chắc bạn không biết đây là giáo sư sử học Lê Văn Nam à - thằng Quân cười ồ lên chen ngang, thằng này toàn đem nó ví với nhà sử học Lê Văn Lan



Nhỏ Thư trố mắt ngồi nhìn ra vẻ không hiểu ….



- Cậu cứ tra xem năm 20xx đạt giải nhất thi Sử toàn thành phố và giải ba thi sử toàn quốc, sinh viên đầu tiên được Đại học Sư phạm Huế gọi thẳng nhập học là biết - thằng Thắng nói chêm vào



- Thôi thôi mày câm mẹ cái mồm ba hoa của mày đi, có gì đáng tự hào lắm à, tránh ra bố mày xuống dưới kia - Nó hằn học bước ra ngoài, bỏ lại nhỏ đang đứng đó thẫn thờ nhìn nó có vẻ như ngạc nhiên lắm



Xuống đến căng tin, mấy thằng em thấy nó gọi nó vào uống nước, nó cũng chả từ chối vì mấy thằng này sống tình nghĩa lắm, bằng tuổi thôi nhưng sau vài lần đá bóng, đánh nhau cùng nó thì chúng nó nể nên gọi nó là Sư Ca. Với lại có việc gì va chạm hay bị đánh, chúng nó gọi thì nó cũng chẳng từ chối, dù xa hay là bên đất khác thì nó cũng chạy qua xem thế nào. Nói thêm 1 chút là anh của thằng Hưng theo nó biết là trùm ở đất này, quan hệ rất rộng, thằng Hưng theo mối quan hệ của anh nó nên nó được hưởng ké vì đi đâu nó cũng đi với thằng Hưng.



- Sư Ca, lớp Ca có con bé nào mới chuyển đến trông xinh thế, có ăn được không Ca? - Thằng Tiến đụt hỏi nó



- Ăn được mà ăn bị dắt răng đấy, tao biết được à mà hỏi tao, tao ăn bao giờ đâu mà tao biết?



- Ca nhìn người chuẩn lắm mà, Ca đoán thử xem



- Chúng mày cứ làm như tao là thầy bói không bằng, thích thì tự lên mà hỏi, tao không cấm đâu nhưng đừng có trêu gái lớp tao là được



Nói xong nó cầm chai nước lên lớp, 10p ra chơi cũng sắp hết, dập tàn thuốc, nó đi ngang qua lớp thằng Hưng, thấy nó Hưng gọi với theo bảo nó chiều 2 giờ ra quán anh Tâm đánh kèo đế chế. Gì chứ mấy cái kèo cọt này nó ham lắm, nó chơi cũng được thêm cả cái tính hiếu thắng nên không ngán gì cả. Hôm đó xong tiết đầu nó lại ngủ, hết ngủ thì lấy điện thoại ra ngồi nghịch. Nhỏ Thư cũng không để ý nó nữa, thi thoảng chỉ liếc nhìn nó thôi.



Chiều 2 giờ, nó ra quán, hôm nay đánh 4vs4 5c chạm 3, đánh đến tối mịt nó mới về, tối đấy cơm xong nó cũng chẳng đi chơi, ở nhà xem phim, nó nhớ hồi đó nó nghiện mấy phim kiếm hiệp của Kim Dung, những bản cũ nó xem mấy lần rồi, remake lại nó càng thích xem hơn. Đợt ấy Facebook nổi lên nhưng nó cũng chỉ dùng cho vui chứ không ham hố gì, ai kết bạn nó phải xem ảnh quen mới kết bạn. Nếu để nói trên trường hay ngoài đời nó sống thoáng bao nhiêu thì trong lòng nó lại sống khép kín bấy nhiêu, nói đúng hơn là trải qua biến cố vừa rồi, nó cũng dạn dĩ hơn và sống bất cần hơn.



Đến khoảng 10 giờ nó lấy điện thoại ra xem thì thấy 5 tin nhắn, trong đó là 1 tin nhắn khuyến mãi, 1 tin nhắn của thằng Hưng và 3 tin nhắn số lạ



- Sáng mai cầm đồ đi nhé, mai bọn dân lập lên đánh mấy thằng em tao học 11a6 đấy - Hưng nhắn nó



- Ừ t mang xịt hơi cay thôi chứ nó lên kiểu nào chả báo công an, đừng mang gì sắc nhọn, cầm mấy cái típ với gậy bóng chày lên - Nó nhắn lại



- Suốt ngày đi trêu gái - tin nhắn từ số lạ 1



- Dạo này làm gì mà tay sạn thế hả đồ điên kia - Tin nhắn từ số lạ 2



- Hihi chúc ngủ ngon giáo sư khó tính - Tin nhắn từ số lạ 3



Nó chẳng quan tâm, toàn bọn dở người, nó xóa tin nhắn rồi lại tiếp tục xem phim, đến lúc mẹ nó cằn nhằn thì nó mới tắt phim đi ngủ.



Sáng hôm sau, nó lại bắt xe đi học, thằng ku hôm qua chả biết sao đợi nó ở cái chỗ hôm qua nó đứng, thằng bé cười cười khi gặp nó, nó giới thiệu tên Minh, nhà ở CC, học a7. Nó nghe cũng chỉ ậm ừ cho qua, nó thích nhất cái thời tiết sáng sớm sau mưa của mùa thu này, cảm giác dễ chịu khiến tâm trạng nó thoải mái, bỗng chốc thích hát, nó lại hát vài câu vu vơ, lúc đó nổi lên hit cơn mưa ngang qua của Sơn Tùng MTP, cứ thế ngân vài câu nó còn nhớ trong đoạn điệp khúc cho đến lúc lên trường. Chạy vào chị Huế lấy bao thuốc rồi chạy thẳng lên lớp, không quên dặn chị trưa nay có biến, nên cất bàn ghế đi không lại lanh tanh bành.



Lên đến lớp, nhỏ Thư đã đến, ngồi đeo tai nghe miệng khẽ ngân nga lời bài hát nào đó, nó cũng không để ý lắm, hộc bàn của nó lại có bánh với sữa, hôm nay là tận 2 túi khác nhau, nó biết ai làm nhưng nó kệ, ăn thì cứ ăn thôi tội gì đâu, nó chợt cười nhẹ mà không để ý đang có 3 cặp mắt liếc nhìn nó



Ra chơi, nhỏ Thư khều nó nhờ nó dẫn xuống căng tin, nó thì không thích lắm dù nó cũng đỡ ghét nhỏ hơn bởi nhỏ xinh và cũng nhẹ nhàng, nhưng nhìn vào đôi mắt của nhỏ, nó lại đồng ý dù trong lòng nó không muốn, chả lẽ thằng Quân nói đôi mắt hớp hồn là thật à. Nó ra trước nhỏ Thư lẽo đẽo theo sau, đến cửa lớp thì Mai chặn nó lại



- Xuống căng tin à, Mai đi cùng với nhé



Xuống đến nơi, nhỏ Thư lăng xăng mua mấy đồ uống, đồ ăn vặt mang ra bày từa lưa trên bàn nó, nó chỉ ngồi đốt thuốc còn Mai thì dường như có gì muốn nói nhưng cứ ngập ngừng. Nó hiểu nên dụi tàn rồi quay sang hỏi Mai.



- Sao thế có chuyện gì hả bà chằn - Nó giả giọng trêu trêu



- Ai là bà chằn hả - Mai phì cười



- Mấy người ăn đi nè, Nam ăn đi nè - nhỏ Thư ở đâu chạy vào hớn hở



- Cảm ơn bạn, nhưng mình đang có chút chuyện muốn nói riêng với Nam, bạn có thể mang chỗ này ra kia ngồi để mình nói chuyện được không - Mai nói trong cái giọng lạnh tanh, nó nghe mà thấy ớn



- Nhưng mà …



- Nhưng cái gì đi ra kia - nhỏ Mai lườm xéo gắt lên khiến Thư ngạc nhiên, rồi bỗng mặt xị xuống cầm hết đồ sang bên bàn bên, nó cũng ngạc nhiên không kém, biết Mai tính cách ghê gớm nhưng nó chưa bao giờ thấy Mai như thế này cả, Ít nhất là chưa bao giờ với bạn học cùng lớp.



- Đồ hồ ly… - Mai nói nhỏ nhưng đủ để nhỏ Thư nghe thấy



- Cậu nói gì? ai cho phép cậu nói mình như vậy - Nhỏ Thư quay lại, đôi mắt rưng rưng chực khóc



Thấy căng thẳng quá nó đành phải lên tiếng, chứ nó sợ thế này khéo nó thành cái trò cười cho lũ học sinh đang ngồi ngoài kia mất



- Thôi thôi, Thư qua bên kia xong tí tớ qua đấy, ăn gì cứ lấy nhé, tớ mời - U ơi của bạn này hết bao nhiêu tí con gửi nhé - Nó vừa nói vừa gọi cô bán hàng căng tin



- Cậu còn chưa bao giờ mời tớ cái gì - nhỏ Mai nhăn mặt ấm ức



- Rồi rồi tí cậu thích gì cứ lấy tớ mời, được chưa, thôi giờ nói đi có chuyện gì



- Tớ định nhờ cậu kèm học - nói xong Mai cúi cúi xuống tay đan vào nhau, mặt có vẻ đỏ lên



- Cái gì? lớp phó học tập muốn học sinh cá biệt kèm học á? hôm qua nhà cậu có ai hút cần xong cậu hít phải à hay như nào?



- Không phải, tớ không thi khối A nữa, tớ chuyển thi khối C, mà Văn Sử thì ở lớp này có ai học qua được Nam đâu



- Nhưng mà tớ biết gì mà dạy, với cả Văn Sử thì chỉ là học thuộc thôi chứ có gì khó đâu



- Nhưng mà cũng phải có cách học chứ, chứ như cậu bảo khác gì con vẹt đâu, cậu chỉ cần giúp tớ cho tớ quen cách học thôi, chỉ vài buổi thôi nhá nhá



Nó nhìn nhỏ Mai cũng có chút lay động, đúng là văn sử thì nó học tốt thật nhưng đấy là do nó thích nên nó học thuộc thôi, bây giờ bảo nó dạy học thì nó biết dạy thế nào? Còn chưa nói đến vấn đề kể cả có dạy nhưng mà chắc gì Mai đã quen với cái kiểu học của nó. Thôi thì cứ gật đại đi tính sau, nhỏ Mai thích lắm cười híp mắt, hàm răng trắng bóc với cái má lúm đồng tiền kia đẹp mê hồn



Nó quay ra định gọi nhỏ Thư lên thì không thấy nhỏ đâu nữa, đống đồ vẫn để nguyên trên bàn, nó gọi U thanh toán thì U bảo nhỏ Thư thanh toán hết rồi, xong chạy lên luôn không thèm cầm đồ, U còn bảo con bé hình như khóc, thấy mắt nó rưng rưng, nhìn mắt nó lúc khóc mà đến U còn muốn khóc theo, U nói nó đừng nhìn mắt nhỏ kẻo dễ bị động lòng lắm. Nó cười trừ chào U chứ nó chả tin mấy cái linh tinh ấy, nghe cứ như là Di hồn đại pháp trong cửu âm chân kinh vậy….



Lên đến lớp nó thấy nhỏ Thư gục mặt vào bàn, nó hỏi nhưng nhỏ chả đáp nên nó kệ, cả buổi hôm đó nhỏ cứ gục mặt như vậy cho đến tiết cuối, thi thoảng nó nghe thấy tiếng nấc nhẹ từ phía nhỏ.



Tan học, nó cùng thằng Hưng ra cổng trường để giải quyết với bọn trường dân lập, khá đông, chúng nó đi 8 xe mỗi xe kẹp 3, trời thì nóng nhưng thằng nào cũng mặc áo dài, nó biết bọn này găm đồ trong tay rồi, không phải típ thì cũng là dao coắm, vì 2 cái đó nó ngắn với dễ để. Nó ngồi 1 góc cùng hội thằng cu Tiến đụt, quay người dặn mấy thằng chưa đến lúc thì đừng rút đồ vội, nó sợ Công an đang ngồi rình đâu đấy, chúng nó dạ vâng rồi chăm chú theo dõi tình hình.



Thằng Hưng tiến ra cùng với mấy thằng em, 1 thằng bên kia cởi khẩu trang nhảy xuống nói chuyện, thằng này có hình xăm đại bàng ở gáy, nó nhìn qua thì biết xăm mực tàu vì nhìn nhợt nhạt trông chả khác gì đi vẽ cả. Không biết thằng này nói gì với thằng Hưng nhưng thấy tình hình khá căng thẳng, bỗng thằng kia rút 1 con coắm từ áo định lao lên bổ thì thằng Hưng nhanh hơn đạp nó ngã nhoài ra đường. Thấy không ổn, nó kêu bọn Tiến đụt, bên kia thấy chúng nó nhào ra hơn 20 thằng thì cũng chùn không dám lao lên, bọn học sinh hóng hớt thấy có biến cũng đứng xa dần. Chẳng nói chẳng rằng thằng Hưng rút cây gậy bóng chày từ trong bao tải, phang tới tấp vào người thằng kia, bên này nó cùng mấy thằng cũng nhào vào đứng chắn. Đây là nguyên tắc của hội nó, không giúp, không đánh chỉ đứng để 2 đứa kia solo, nếu bên kia lao lên thì chúng nó sẽ đánh bên kia, tuyệt nhiên không can thiệp vào chuyện của 2 thằng.



Nó để ý thấy mấy thằng này chắc cũng kiểu theo chó đàn, đi cho đông chứ chẳng thằng nào có bản lĩnh, thằng đại bàng kia đang bị Hưng đập liên tiếp gậy vào người không đứng lên nổi, bên này cũng có 1 số thằng muốn lao vào cứu, nó chỉ hất hất cái mặt ra hiệu đứng im, đám thằng Thiên "cú" cũng đã tới và đang đứng sau bọn dân lập, nó ngó thấy khoảng hơn 15 thằng lạ hoắc, chắc là bọn bạn thằng Thiên "cú" chứ không phải hội trường nó. Nó nhìn thằng hùng hổ nhất bên kia rồi hất hàm về phía thằng Thiên, thằng bé quay lại dường như hiểu ra điều gì đó nên mặt thộn lại, chắc thằng bé đang phân vân lắm, không lao lên cứu bạn thì hèn mà lao lên thì chỉ có mất xác. Đúng là mấy thằng thanh niên hoi, nó nghĩ thầm



Nó đang nghĩ vớ vẩn thì tự nhiên ở đâu đó có bàn tay kéo nó đi xềnh xệch, là Mai, bên kia là Linh và nhỏ Thư đang nhìn. Nhỏ Thư thì ánh mắt nhìn nó khó hiểu, cũng phải thôi nhỏ học bên nước ngoài, làm gì biết đến cái đặc sản bạo lực tuổi mới lớn này chứ. Nhỏ Mai lôi nó vào trong trường, giằng lấy cái gậy của nó, lão bảo vệ chạy ra thấy nó, lão cũng đã quen với mấy cái cảnh như này rồi nên ngó lơ tỏ vẻ không quan tâm lắm.



- Suốt ngày đánh nhau, Nam đừng đánh nhau nữa có được không hả? - Nhỏ Mai hét lên làm nó giật mình



Thấy tháu độ của nhỏ như thế, nó cũng bực, nó giằng lại cái gậy từ tay nhỏ, toan bước ra ngoàI thì nhỏ chặn đầu nó, mắt rưng rưng



- Tớ xin Nam, đừng đánh nhau nữa được không, tớ lo lắm, nãy lấy xe tớ thấy chúng nó dấu dao trong người đấy, hức hức…



Ơ hay nhỉ, chưa gì đã khóc, nó vừa nhìn tình hình ngoài kia vừa nhìn nhỏ buồn cười, tự dưng nó thấy nhỏ dễ thương thực sự, mà với tình hình này cho bọn kia thêm 3 con dao nữa thì chúng nó cũng chẳng dám làm gì cả. Nhỏ nói nhỏ lo cho nó, đây là cái điều nó đang băn khoăn nhất. Gạt nhẹ nước mắt cho nhỏ, nó nói



- Tớ chỉ ra cho đủ đội hình thôi, kiểu như đứng đông đông cho vui ý chứ không đánh nhau đâu, yên tâm đi



- Không hức… hức Nam không được đi, lỡ nó đánh cho lại nằm viện như đợt trước thì sao - nhỏ Mai cứ kéo tay nó nhất quyết không buông



Nó chột dạ, sao nhỏ Mai biết nó nằm viện nhỉ, đợt ấy nó nghỉ 1 tuần liền, mẹ nó chỉ xin phép nhà có công việc, vụ đó thằng Hưng cũng không nói với ai, nó biết tính thằng Hưng không phải loại ngườI đi khoe mẽ vài ba cái chiến tích vớ vẩn, ấy mà tại sao nhỏ lại biết nhỉ?



Mải suy nghĩ một lúc, nó quay ra thì thấy việc xong rồi, nó đi ra nhỏ Mai cứ lẽo đẽo theo nó, nó hỏi thằng Hưng thì thằng Hưng bảo bọn kia xin nên nó tha, nó đánh dằn mặt thôi toàn đánh vào chân với đùi chứ không đánh nặng. Nói xong thằng Hưng nhìn nhỏ Mai đang nước mắt tèm lèm, nó hiểu ý quay ra trêu nhỏ



- Chào sư tỷ hotgirl, nay lại theo tướng công xông pha trận mạc à, lần đầu ra trận hay sao mà mắt mũi tèm lem thế kia



- Cậu im đi, suốt ngày đánh nhau không lo học đi, mà đi thì đi 1 mình đi sao phải rủ Nam theo làm gì



- Haha, sư tỷ không nghe các cụ có câu là Ân oán giang hồ nuôi ta lớn/ giang hồ hiểm ác dạy ta khôn/ Không đâm không chém đời không nể/ Không tiền không bạc gái không theo hà



- Có mà là của cụ Hưng, toàn vớ vẩn thôi, từ giờ tớ cấm nhé, đi về Nam



Nói rồi nhỏ Mai kéo nó về, nó cũng chẳng buồn đi nhờ mấy thằng học sinh nữa nên leo lên cho nhỏ đèo nó về luôn. Nó chỉ kịp nhìn lại dơ kí hiệu chiều ra net đánh kèo với thằng Hưng, thằng Hưng hiểu ý liền dơ tay ra kí hiệu ok ok, gì chứ giờ cho nó với thằng Hưng diễn kịch câm thì chắc đạt giải vàng quốc tế ấy, 2 thằng hiểu nhau thế mà



Về đến ngõ nhà nó, nó kêu nhỏ Mai cho nó xuống, nhỏ Mai đi về luôn không quên ném cho nó 1 cái nhìn giận dữ, đi được khoảng 10m nhỏ ngoái đầu lại kêu no



- Nhớ tối đến đó, lát Mai nhắn tin cho Nam sau, về nhà đi chiều cấm đi chơi đó



Nói rồi nhỏ đi thẳng, còn nó thì vẫn đang load chưa hiểu chuyện gì xảy ra, nhỏ này hay thật, chưa ai cấm được nó đi chơi luôn, kể cả mẹ nó. Nó ăn cơm trước, hôm nay mẹ nó đi dạy nên trưa không về, mẹ nó nói từ ngày mai nó sẽ phải tự nấu cơm trưa, thức ăn mẹ nó mua sẵn từ sáng rồi. Nó ậm ừ dù gì thì cái cảnh này nó cũng quá quen trong mấy năm nay rồi



Buồi chiều ngủ dậy nó ra net chơi, nay không có kèo đế chế nhưng lại túm được mấy thằng em trốn học chiều ra net, nó gạA chia 5v5 đánh liên minh huyền thoại kèo nước máy, 1 chai sting 10k + tiền máy cũng không nhằm nhò gì, mấy thằng nhóc hưởng ứng chơi luôn, đợt đó liên minh mới ra nên là nhiều người chơi lắm, trước nó hay chơi Dota1 vớI DF nên là nhập cuộc với liên minh cũng nhanh, nó nhớ đợt đó nó còn lên được rank bạch kim, lên đại học đi thi đấu nhiều hơn, có thời điểm nó còn đạt top 80 thách đấu máy chủ Việt.



Chơi xong thì đã quá 6h chiều, nó vơ vội cái áo, nhờ thằng nhóc tiện đường chở về, nó về sớm tắm rửa cơm nước rồI còn xin mẹ qua nhà nhỏ Mai, bắt đầu từ tối nay nó bắt đầu kèm nhỏ học rồi
 

Phit

Cú Đêm Member
Tham gia
17/8/21
Bài viết
260
Lượt thích
100
Điểm
43
Nơi ở
Sao Hoả
Chap 3




---------------------------------




- Mẹ, tối nay có bạn nhờ con kèm học Văn với Sử



- Ừm thì đi đi



- Ơ mẹ không hỏi thêm gì à?



- Hỏi gì, đến nhà cái Mai thì hỏi làm gì?



- Ơ...ơ



- Ơ a gì, ăn nhanh lên tao còn rửa bát…..



Nó đang khó hiểu, sao mẹ lại biết nó đến nhà Mai, mà lại còn biết nó đến để kèm học con nhỏ nữa. Nó định quay lại hỏi thêm thì đã thấy mẹ nó đi lên tầng rồi, thôi kệ hôm nào hỏi sau vậy, mà chắc năm ngoái do Mai làm lớp trưởng nên có số của mẹ cũng phải, bây giờ nhắn tin cho mẹ xin phép, chậc nó nghĩ vậy.



Cơm xong nó dọn bát vào rửa luôn, rửa xong nó chạy lên thay quần áo, lần đầu đến nhà Mai thôi cứ ăn mặc cho lịch sự vậy không sợ bố mẹ Mai đánh giá, Với lấy mấy quyển sách, nó đem luôn mấy quyển lịch sử Việt Nam từ 1888 đến 1975, thi đại học thì chắc chắn vào giai đoạn này rồi, chỉ cần học kĩ là được.



Nó dắt xe ra cổng, mẹ nó gọi với ra



- Thằng kia, đội mũ nón vào đi chậm thôi, chú Quang đang làm dưới BT đấy, tao mà thấy chú bảo mày phóng nhanh vượt ẩu thì đừng trách tao



- Con biết rồi



Nó làu bàu lấy cái mũ bảo hiểm đội lên đầu, đi ra đến đầu ngõ nó lại bỏ xuống, hồi đó trẻ trâu nên nó nghĩ đội cái nồi cơm ấy lên đầu làm gì, mất ngầu ra, đi đâu mà đi xe của mẹ nó toàn tháo gương ra để đi cho oách. Vậy nên không biết bao lần nó bị CSGT tóm rồi, nhưng chả bao giờ bị nộp phạt cả vì cứ khi nào bắt là mẹ nó gọi chú Quang ra xin cho nó. Ông chú Quang này làm bên phòng CSGT của huyện, chức vụ thấy bảo cũng cao lắm, mà ông này đang trong những đối tượng "tán" mẹ nó. Nó thì lại không thích ông này cho lắm, tính kiểu sĩ diện kệch cỡm,…



Phóng xe đi đến đập hồ Miễu, trước đưa Mai về 1 lần từ đợt 26-3 rồi nhưng ngõ ngách thì nó không nhớ lắm. nó book máy gọi cho Mai



- Tớ nghe nè Nam, hihi…



- Vui nhỉ, tớ đang ở đập Miễu, đi thế nào để vào nhà cậu bây giờ?



- À cậu cứ đi thẳng qua cầu, đến chỗ A thì rẽ trái, thấy cái biển xxx thì rẽ phải, tớ đứng ở đó đón nhé



Nó cất điện thoại định nổ máy xe thì để ý gần đó 1 đám thanh niên đang nhìn nó, nó cười trừ, lại cái kiểu bảo vệ gái làng sẵn sàng đổ máu đây mà, thể nào tí đi qua đây chúng nó cũng sẽ chặn nó lại hỏi han vài câu đại loại như đi đâu thế? đến nhà con A con B à, có gì chưa? người yêu à? nhà ở đâu?,… Sau đó là cảnh xuống ao mò ốc, mò đủ 1 rổ rồi phân loại ra con nào con đực, con nào con cái xong thì chúng nó mới tha. Mấy cái này nó thuộc lòng rồi.



- Hihi hôm nay ăn vận lịch sự thế, đến hỏi vợ à - nhỏ Mai cười khi vẫy nó ở đường tránh đi vào nhà nhỏ



- Ối quên mất tối nay đi hỏi vợ, mà chả hiểu sao lại đi nhầm sang đây rồi,… Nó cũng cười cười đùa lại



- Thế đi đúng là đi sang ĐPY đúng không? - Nhỏ mai nói giọng trùng xuống



- Thôi không đùa nữa, vào nhà đi



Nó cười gượng sau câu nói của nhỏ Mai, nó hiểu nhỏ đang nghĩ gì, ĐPY là nhà nhỏ Linh ở đó mà, nó chưa vào nhà chỉ biết nhà nhỏ thuộc khu ấy thôi. Dắt xe vào sân, nó thấy nhà nhỏ sao hôm nay khá là vắng vẻ, đèn điện trong nhà với ngoài sân bật sáng trưng lên nhưng hình như trong nhà không có ai vậy. Bước vào nhà, đập vào mắt nó là phòng khách nhà nhỏ khá sang trọng, bộ bàn ghế gỗ trạm trổ tinh xảo, bên cạnh là cái trường kỉ mà nó biết đây thuộc loại gỗ lim, trong nhà nhỏ sàn và trần cũng như tường nhà đều lát gỗ cả, cái kệ để tivi 2 bên là 2 bình gỗ cũng đẹp, ở trên treo đôi ngà voi trang trí, bên trong là khu bếp ăn được ngăn cách với phòng khách bằng cầu thang đi lên tầng. Nói chung là chỉ cần nhìn cũng biết nhà nhỏ thuộc hàng đại gia ở đất này rồi



- Nam ngồi đây đợi tớ một chút, tớ lên thay quần áo rồi khi nào tớ gọi thì lên phòng tớ nhé



- Bố mẹ Mai đi đâu rồi



- Bố mẹ tớ đi làm rồi, chị tớ đi công tác mấy ngày



Nó cũng không hỏi nhiều vì đang bận nhìn bức ảnh cả nhà nhỏ đang chụp, người ngoài cùng là nhỏ Mai rồi, bên kia là bà chị của Mai, nghe bảo bà ấy tên Lan sinh năm 92, cũng là một hotgirl nổi tiếng mỗi tội lùn hơn Mai, bù lại là cái sống mũi cao và đôi môi trái tim. Đang thẫn thờ thì Mai gọi nó lên phòng. Bước vào phòng Mai nó khịt khịt cãi mũi, phòng nhỏ thơm quá, nó ấn tượng bởi cái màu phòng của Mai, không phải màu hồng hay bất kì màu gì mộng mơ cả mà là màu xám xịt, nó hơi bất ngờ



- Sao nhìn phòng cậu trông đau lòng thế



- Nam điên, đây là màu tớ thích



- Thích màu gì không thích lại đi thích cái màu này, bảo phá cách thì thích màu đen là cùng, đây thích cái màu chả giống ai



- Màu này là màu mưa đấy, tớ thích mưa, thích cả màu xám xịt này của bầu trời khi mưa. Bởi vì nó che đi màu nắng của mặt trời… - Nhỏ nói với giọng buồn buồn



- Sở thích quái đản, thôi học đi, hôm nay học Sử nhé, bí chỗ nào?



- Hihi Nam dạy tớ giai đoạn từ năm 1900 đến 1931 nhé, giai đoạn này nhiều sự kiện quá tớ không nhớ nổi



Nói rồi nó mở sách ra chỉ nhỏ học, nhỏ chăm chú nghe giảng lắm, mỗi tội thi thoảng nhỏ chống cằm nhìn sang nó, nó quay ra nhìn thì nhỏ lại đỏ mặt nhìn vào vở. Nó nói miết, nói đến khàn cả giọng, công nhận giai đoạn này khó thật, vì đây là giai đoạn đất nước bị Pháp thuộc, nhiều cuộc khởi nghĩa nổ ra với các vai trò khác nhau, rồi ảnh hưởng của chính sách khai thác thuộc địa lần thứ nhất, lần thứ hai, tác động của chiến tranh thế giới lần 1, sau đó là sự thành lập đầu tiên của các tổ chức cách mạng trong nước và nổi bật là phong trào Xô - Viết nghệ tĩnh 1930-1931. Đây là những mốc lịch sử quan trọng, con số khá nhiều và hay trùng lặp nhau nên để nhớ cũng là điều khó, rồi cả ý nghĩa lịch sử sau từng sự kiện nữa và đỉnh điểm là ý nghĩa lịch sử và tác động to lớn của sự ra đời Đảng Cộng Sản Việt Nam,…



- Nhớ được tí nào chưa? - Nó hỏi nhỏ khi bắt gặp nhỏ đang nhìn nó



- Có, ngày nào chả nhớ, hihi



- Nhớ được mấy cái mốc này chưa? giờ gập sách lại tớ hỏi nhé, Khởi nghĩa Yên Thế giai đoạn thứ 4 bắt đầu từ ngày tháng năm nào



- Hihi 26-3



- Sai rồi, thế Việt Nam Quốc dân Đảng ra đời năm nào?



- 26-3 hihihi



- Hay nhỉ, không học nghiêm túc thì thôi nhé tớ đi về - Nó hằn học toan đứng dậy bỏ về



- Thôi mà, tớ đùa xíu mà, người đâu mà thô lỗ cục cằn - Nhỏ níu tay nó mắt long lanh chực khóc



- Thế thì học cho nghiêm túc vào, còn cả 3 giai đoạn nữa đấy



- Biết rồi đồ khó tính



Sau cái thái độ của nó thì nhỏ Mai chăm chú vào nghe nó chỉ, nhỏ thông minh nên hầu như nhớ hết các mốc sự kiện, khó cái là nhỏ hay nhầm thời gian thành lập các chính đảng vô sản và chính đảng tư sản, các chính sách khai thác thuộc địa lần 1 và lần 2 còn hay quên nhiều và nhầm lẫn giữa 2 cái. Đánh vật 1 buổi cuối cùng cũng đến 9h tối, nó với nhỏ ngồi nghỉ, hôm nay học đến đây thôi. Nhỏ Mai bảo nó ngồi đó đợi để nhỏ xuống lấy đồ ăn, lúc sau nhỏ mang lên 1 đĩa trái cây là mấy miếng bánh kem, đặt phịch cái trước mặt nó



- Cái này là trả công cho Nam, bánh Mai tự làm đó hihi



- Thôi thôi hôm nay tớ không mang thuốc giải độc, cuộc đời này còn nhiều thứ tớ chưa được tận hưởng



- Dám bảo đồ ăn tớ làm có độc à, chết nè



Nói rồi nhỏ Mai lao vào nó cào cấu, nó vừa cười vừa đưa tay ra đỡ, nhỏ sấn vào quá khiến nó mất thăng bằng, chân nó trượt khỏi đất, lại cộng thêm lực quán tính của nhỏ nên ngã nhào ra giường (Giường nhỏ đặt sát tường, còn bàn học của nhỏ đặt bên cạnh, nó ngồi quay lưng vào giường nhỏ). Nó chỉ kịp dơ tay ra đỡ nhỏ, còn nhỏ thì ngã đè lên nó, bất giác khoảnh khắc ấy môi nhỏ chạm môi nó. (Cái đoạn này thật 100% luôn các bác, đến giờ gần 10 năm rồi mà ngồi đánh máy em vẫn bồi hồi, nụ hôn đầu đời của em, mà lúc ý chưa có SẼ đâu nhé không các bác liên tưởng quá em cũng ngại :D)



2 mắt nhìn nhau, được khoảng 5s sau thì nó thấy nhỏ Mai mắt nhắm nghiền lại, nó đẩy vội nhỏ Mai ra rồi ra ghế ngồi, sắp xếp sách vở vào cặp nó định chào Mai đi về, lúc ấy nó cũng ngại, nó sợ nhỏ Mai hét ầm lên thì hàng xóm chạy sang thấy nó chắc tưởng nó đột nhập vào nhà cướp giết hiếp quá. Nó vớ lấy cái cặp chào nhỏ Mai rồi nhanh chân ra cửa thì nó nghe thấy tiếng khóc thút thít của nhỏ. Sau đó nó thấy 1 vòng tay ôm nó lại



- Hức Hức anh không thích em à, sao lại đẩy em ra như vậy



- Khô..ng… Kh.ông à có à khô.ng mà … - Nó lắp bắp, chưa bao giờ nó thấy trong lòng nó rối và mất bình tĩnh như lúc này



- Thế là có hay khô..ng ? Sao lại đẩy em ra như thế, em biết anh cũng thích em mà hức… hức - nhỏ Mai khóc to hơn



- Khô..ng E..m à Mai đừng như vậy, muộn rồi tớ phải về



- Nói cho em biết, tại sao lại đẩy em ra, trong khi ở lớp thì với cái Linh anh lại thân mật như vậy, anh thích nó à, em có gì kém hơn nó chứ hức hức - Nhỏ Mai vẫn ôm chặt nó khóc



Nó im lặng, nó chưa rơi vào tình cảnh này bây giờ, phải nó không thích yêu hay đúng hơn là nó ghét tình yêu, vì tình yêu dù có bao lâu, trải qua bao nhiêu thăng trầm cũng đều có 1 kết cục là chia ly thôi. Nó từng chứng kiến rồi, chính nó là nạn nhân trong việc tình yêu, hôn nhân đổ vỡ. Cú sốc ấy khiến nó trở nên như bây giờ, nó hận lắm. Nếu nói nó không thích nhỏ Mai thì cũng không phải, nhưng cũng chưa đủ lớn để là tình yêu, đơn giản chỉ là nhỏ xinh và nhẹ nhàng với nó, khiến nó cảm thấy quý nhỏ thôi. Bất giác nó cũng khóc, 2 hàng nước mắt chảy ra nhưng nó nhanh chóng gạt bỏ hết, lấy lại bình tĩnh nó gỡ tay nhỏ ra.



- Mai này, tớ nghĩ chúng ta cần phải nghiêm túc trong vấn đề như này, tớ quý Mai, tớ quý Linh đồng thời quý tất cả mọi người trong lớp mình, ai cũng như ai hết vậy á. Mai còn phải học, sau này Mai đỗ đại học, Mai đi học và sẽ thấy cuộc sống này có nhiều điều mới mẻ hơn, Mai sẽ tìm thấy người thích hợp hơn chứ không phải một thằng như tớ. Đừng nói chuyện này nữa được không?



- Hức… hức nhưng em yêu anh rồi, nó không phải dừng lại ở thích nữa, em yêu người suốt ngày ngủ gật trong lớp, em yêu người vì em mà bị đau, em yêu người bảo vệ em mà không sợ nguy hiểm, từ cái ngày đó, em yêu anh mất rồi Nam ạ hức hức



- Nhưng lần đó chỉ là tớ muốn bảo vệ các cậu thôi, trong lớp mình ai bị như vậy tớ đều như thế hết, các cậu là bạn tớ mà



- Em không biết, anh đừng đẩy em ra…



Nó thấy tình hình không ổn, dù nó có giải thích như thế nào nhỏ vẫn cương quyết giữ chặt tay nó, giờ nó mới để ý lời thằng Quân nói, nó quá vô tư để nghĩ mọi chuyện đơn giản, để rồi nó phải khó xử như này



- Thôi được rồi cho tớ thời gian, bây giờ tớ phải về, cũng muộn rồi mà



- Thời gian là bao lâu, anh nói đi - nhỏ Mai đã bớt khóc hơn khi nghe nó nói như vậy



- Được rồi cứ như vậy đi, tớ sẽ trả lời Mai, không lâu đâu



- Em biết con Linh, cả con Hồ Ly cùng nhiều đứa nữa lớp dưới thích anh, nhưng em không chịu thua đâu, cái gì của em thì em sẽ giữ bằng được, đừng hòng ai giật nó khỏi tay em, để yên đi, em mượn anh 1 chút, chỉ 1 chút thôi…



Nhỏ Mai đang ôm nó chặt cứng, nhỏ thơm quá, cái mùi tóc này nó từng ngửi được ở đâu rồi, quen lắm mà nó không nhớ ra được. Nó và nhỏ cùng im lặng, một lúc sau nó đẩy nhỏ ra rồi với lấy cái cặp đi xuống nhà. Nhỏ ra mở cổng cho nó, nó lên đề xe ra cổng. Nhỏ níu nó rồi kéo nó sát lại, nhỏ cắn mạnh vào môi nó, nó đau nhưng bất ngờ quá nó cũng không kịp phản ứng thì nhỏ đã bỏ nó ra rồi



- Cái này là em đánh dấu chủ quyền, hihi



- Đau đcđ, dở hơi, thôi về đây - Nó bực tức



- Không được nói bậy nữa, à anh đi đường chính về đi đừng đi qua đập nữa, em sợ…



Nó biết nhỏ sợ điều gì, sợ đánh nhau ấy mà, cái khu nhà nhỏ nổi tiếng với kiểu thanh niên cậy gần nhà đánh chặn mấy thanh niên chỗ khác sang đây, Vậy nên mấy thằng ở đây lên trường học cũng khổ lắm, toàn bị đánh suốt vì sống bẩn, cắn trộm. Nó ậm ừ rồi phóng xe về, đi được 1 đoạn nó quay lại vẫn thấy nhỏ đứng đó nhìn nó.



Về đến nhà, mẹ nó nhìn nó cười tủm tỉm mà nó chả biết sao, thấy ông chú Quang kia đang ngồi ở ghế, nó chào rồi đi thẳng lên phòng, nó tắm qua cho sảng khoái đầu óc, đứng dưới làn nước mát nó suy nghĩ về chuyện xảy ra hôm nay, bất giác nó cười lớn, xoay người nhìn vào trong gương, thằng như nó mà có người thích à, người ngợm lậu nhậu xương xẩu, đôi mắt thâm quầng lúc nào cũng thiếu ngủ, mái tóc dài chải mái, 2 bên mai thì gọt trắng, đây là kiểu tóc úp bát thời đó, ông tổ của đầu cắt moi và tóc Khá Bảnh, thoạt đầu nhìn thì trông ngố hiền lành lắm, nhưng khi vạt cái mái lên thì trông rất nghịch. Nó sờ lên môi, đau quá, con nhỏ dở người này dị hợm thật, nhưng tự dưng nó thấy thích, thích thôi chứ chả hiểu tại sao nữa.



- Mẹ cái thằng kia tắm đéo gì tắm lắm thế, tắm đêm thế cảm thì sao - Tiếng mẹ nó quát dưới nhà



- Nam ơi chú về nhé - tiếng ông Quang nói vọng lên



Nó chẳng thèm đáp lại, nó mở máy tính lên làm 1 2 trận Normal LOL, thấy bảo Leesin vừa bị Neft xong, nhưng nó đánh vẫn thấy khỏe vl, thời ấy lên linh hồn khủng long thôi đã cảm giác out đồ đối thủ rồi, game mới ra nên còn nhiều cái IMBA. Sau 2 game hành cho đối thủ ra bã thì nó có tin nhắn từ số lạ



- Ngủ chưa anh yêu?



- Ai đây?



- Á không thèm lưu số em, mới có tí đã quên hết rồi hả đồ điên kia



- Cho hỏi ai đấy? - Nó hơi bực với mấy kiểu mập mờ và trả lời không đúng trọng tâm này



- Anh sờ lên môi đi rồi sẽ biết ai, hihi



Hóa ra nhỏ Mai nhắn tin cho nó, nhưng nó nhớ nó lưu số nhỏ vào rồi mà, nó nhắn lại



- Mai à, sao lại dùng số này, số cũ đâu



- Em dùng 2 số, số kia để liên lạc với mọi người, còn số này là dành cho anh



Nó hơi ớn, nghe như kiểu thả thính, nhưng cũng có cảm giác lạ lạ, chưa kịp nhắn lại thì nhỏ lại nhắn



- Anh ngủ sớm đi nhé, trời sang thu rồi anh bật quạt số bé thôi, đêm ngủ đắp chăn vào không cảm lạnh mai lại ốm, sáng mai ở ngõ đợi em, em đón anh đi học, hihi



Nó hơi hơi rung động với kiểu quan tâm này của nhỏ, thật ra là nó chưa bao giờ có cảm giác này, mẹ nó cũng quan tâm nhưng kiểu mà nhỏ quan tâm lại là kiểu khác, nó cũng chẳng biết diễn tả sao nữa. Đành nhắn lại số 1 cho nhỏ, chắc nhỏ đang không hiểu nó nhắn gì. Cũng phải thôi, trong đế chế 1 là Yes, 2 là No mà, nó quen trả lời với mấy đứa bạn như vậy rồi?



- Anh nói gì vậy em không hiểu, số 1 là sao, ý anh em là số 1 á hihi



Nó phì cười, cũng không nhắn lại nữa, nó với lấy quyển truyện lên giường nằm đọc, đọc 1 lúc thì nó cũng ngủ quên mất, trong cơn mơ màng nó thấy nhỏ Mai đứng trên 1 cánh đồng rực màu lúa chín, nhưng khung cảnh lại một màu xám xịt của bầu trời khi bão về, nhỏ Mai đứng đó quay lưng lại phía nó khóc thút thít, sau đó nhỏ cầm dao lên tự đâm vào người mình, đồng thời quay người nói với nó "Đồ đa tình, em hận anh"…. Giật mình tỉnh dậy, nó thực sự ám ảnh bởi giấc mơ vừa rồi, với lấy chai nước nó tu ừng ực, điện thoại nó có 2 tin nhắn, nó kéo lên đọc



- Ngủ rồi đó hả, đừng chơi game đêm nữa anh nhá, hỏng mắt đấy, ngủ ngon em ôm hihi - Tin nhắn từ nhỏ Mai



- Ngủ ngon nhé đồ khó tính - Tin nhắn từ số lạ



Nó tắt máy, từ từ chìm vào giấc ngủ….
 

Phit

Cú Đêm Member
Tham gia
17/8/21
Bài viết
260
Lượt thích
100
Điểm
43
Nơi ở
Sao Hoả
Bên voz cũng post dài thế này mà. Tại ae không vào chấm cho nó next trang đấy
 

Phit

Cú Đêm Member
Tham gia
17/8/21
Bài viết
260
Lượt thích
100
Điểm
43
Nơi ở
Sao Hoả
Chap 3



---------------------------------




- Mẹ, tối nay có bạn nhờ con kèm học Văn với Sử



- Ừm thì đi đi



- Ơ mẹ không hỏi thêm gì à?



- Hỏi gì, đến nhà cái Mai thì hỏi làm gì?



- Ơ...ơ



- Ơ a gì, ăn nhanh lên tao còn rửa bát…..



Nó đang khó hiểu, sao mẹ lại biết nó đến nhà Mai, mà lại còn biết nó đến để kèm học con nhỏ nữa. Nó định quay lại hỏi thêm thì đã thấy mẹ nó đi lên tầng rồi, thôi kệ hôm nào hỏi sau vậy, mà chắc năm ngoái do Mai làm lớp trưởng nên có số của mẹ cũng phải, bây giờ nhắn tin cho mẹ xin phép, chậc nó nghĩ vậy.



Cơm xong nó dọn bát vào rửa luôn, rửa xong nó chạy lên thay quần áo, lần đầu đến nhà Mai thôi cứ ăn mặc cho lịch sự vậy không sợ bố mẹ Mai đánh giá, Với lấy mấy quyển sách, nó đem luôn mấy quyển lịch sử Việt Nam từ 1888 đến 1975, thi đại học thì chắc chắn vào giai đoạn này rồi, chỉ cần học kĩ là được.



Nó dắt xe ra cổng, mẹ nó gọi với ra



- Thằng kia, đội mũ nón vào đi chậm thôi, chú Quang đang làm dưới BT đấy, tao mà thấy chú bảo mày phóng nhanh vượt ẩu thì đừng trách tao



- Con biết rồi



Nó làu bàu lấy cái mũ bảo hiểm đội lên đầu, đi ra đến đầu ngõ nó lại bỏ xuống, hồi đó trẻ trâu nên nó nghĩ đội cái nồi cơm ấy lên đầu làm gì, mất ngầu ra, đi đâu mà đi xe của mẹ nó toàn tháo gương ra để đi cho oách. Vậy nên không biết bao lần nó bị CSGT tóm rồi, nhưng chả bao giờ bị nộp phạt cả vì cứ khi nào bắt là mẹ nó gọi chú Quang ra xin cho nó. Ông chú Quang này làm bên phòng CSGT của huyện, chức vụ thấy bảo cũng cao lắm, mà ông này đang trong những đối tượng "tán" mẹ nó. Nó thì lại không thích ông này cho lắm, tính kiểu sĩ diện kệch cỡm,…



Phóng xe đi đến đập hồ Miễu, trước đưa Mai về 1 lần từ đợt 26-3 rồi nhưng ngõ ngách thì nó không nhớ lắm. nó book máy gọi cho Mai



- Tớ nghe nè Nam, hihi…



- Vui nhỉ, tớ đang ở đập Miễu, đi thế nào để vào nhà cậu bây giờ?



- À cậu cứ đi thẳng qua cầu, đến chỗ A thì rẽ trái, thấy cái biển xxx thì rẽ phải, tớ đứng ở đó đón nhé



Nó cất điện thoại định nổ máy xe thì để ý gần đó 1 đám thanh niên đang nhìn nó, nó cười trừ, lại cái kiểu bảo vệ gái làng sẵn sàng đổ máu đây mà, thể nào tí đi qua đây chúng nó cũng sẽ chặn nó lại hỏi han vài câu đại loại như đi đâu thế? đến nhà con A con B à, có gì chưa? người yêu à? nhà ở đâu?,… Sau đó là cảnh xuống ao mò ốc, mò đủ 1 rổ rồi phân loại ra con nào con đực, con nào con cái xong thì chúng nó mới tha. Mấy cái này nó thuộc lòng rồi.



- Hihi hôm nay ăn vận lịch sự thế, đến hỏi vợ à - nhỏ Mai cười khi vẫy nó ở đường tránh đi vào nhà nhỏ



- Ối quên mất tối nay đi hỏi vợ, mà chả hiểu sao lại đi nhầm sang đây rồi,… Nó cũng cười cười đùa lại



- Thế đi đúng là đi sang ĐPY đúng không? - Nhỏ mai nói giọng trùng xuống



- Thôi không đùa nữa, vào nhà đi



Nó cười gượng sau câu nói của nhỏ Mai, nó hiểu nhỏ đang nghĩ gì, ĐPY là nhà nhỏ Linh ở đó mà, nó chưa vào nhà chỉ biết nhà nhỏ thuộc khu ấy thôi. Dắt xe vào sân, nó thấy nhà nhỏ sao hôm nay khá là vắng vẻ, đèn điện trong nhà với ngoài sân bật sáng trưng lên nhưng hình như trong nhà không có ai vậy. Bước vào nhà, đập vào mắt nó là phòng khách nhà nhỏ khá sang trọng, bộ bàn ghế gỗ trạm trổ tinh xảo, bên cạnh là cái trường kỉ mà nó biết đây thuộc loại gỗ lim, trong nhà nhỏ sàn và trần cũng như tường nhà đều lát gỗ cả, cái kệ để tivi 2 bên là 2 bình gỗ cũng đẹp, ở trên treo đôi ngà voi trang trí, bên trong là khu bếp ăn được ngăn cách với phòng khách bằng cầu thang đi lên tầng. Nói chung là chỉ cần nhìn cũng biết nhà nhỏ thuộc hàng đại gia ở đất này rồi



- Nam ngồi đây đợi tớ một chút, tớ lên thay quần áo rồi khi nào tớ gọi thì lên phòng tớ nhé



- Bố mẹ Mai đi đâu rồi



- Bố mẹ tớ đi làm rồi, chị tớ đi công tác mấy ngày



Nó cũng không hỏi nhiều vì đang bận nhìn bức ảnh cả nhà nhỏ đang chụp, người ngoài cùng là nhỏ Mai rồi, bên kia là bà chị của Mai, nghe bảo bà ấy tên Lan sinh năm 92, cũng là một hotgirl nổi tiếng mỗi tội lùn hơn Mai, bù lại là cái sống mũi cao và đôi môi trái tim. Đang thẫn thờ thì Mai gọi nó lên phòng. Bước vào phòng Mai nó khịt khịt cãi mũi, phòng nhỏ thơm quá, nó ấn tượng bởi cái màu phòng của Mai, không phải màu hồng hay bất kì màu gì mộng mơ cả mà là màu xám xịt, nó hơi bất ngờ



- Sao nhìn phòng cậu trông đau lòng thế



- Nam điên, đây là màu tớ thích



- Thích màu gì không thích lại đi thích cái màu này, bảo phá cách thì thích màu đen là cùng, đây thích cái màu chả giống ai



- Màu này là màu mưa đấy, tớ thích mưa, thích cả màu xám xịt này của bầu trời khi mưa. Bởi vì nó che đi màu nắng của mặt trời… - Nhỏ nói với giọng buồn buồn



- Sở thích quái đản, thôi học đi, hôm nay học Sử nhé, bí chỗ nào?



- Hihi Nam dạy tớ giai đoạn từ năm 1900 đến 1931 nhé, giai đoạn này nhiều sự kiện quá tớ không nhớ nổi



Nói rồi nó mở sách ra chỉ nhỏ học, nhỏ chăm chú nghe giảng lắm, mỗi tội thi thoảng nhỏ chống cằm nhìn sang nó, nó quay ra nhìn thì nhỏ lại đỏ mặt nhìn vào vở. Nó nói miết, nói đến khàn cả giọng, công nhận giai đoạn này khó thật, vì đây là giai đoạn đất nước bị Pháp thuộc, nhiều cuộc khởi nghĩa nổ ra với các vai trò khác nhau, rồi ảnh hưởng của chính sách khai thác thuộc địa lần thứ nhất, lần thứ hai, tác động của chiến tranh thế giới lần 1, sau đó là sự thành lập đầu tiên của các tổ chức cách mạng trong nước và nổi bật là phong trào Xô - Viết nghệ tĩnh 1930-1931. Đây là những mốc lịch sử quan trọng, con số khá nhiều và hay trùng lặp nhau nên để nhớ cũng là điều khó, rồi cả ý nghĩa lịch sử sau từng sự kiện nữa và đỉnh điểm là ý nghĩa lịch sử và tác động to lớn của sự ra đời Đảng Cộng Sản Việt Nam,…



- Nhớ được tí nào chưa? - Nó hỏi nhỏ khi bắt gặp nhỏ đang nhìn nó



- Có, ngày nào chả nhớ, hihi



- Nhớ được mấy cái mốc này chưa? giờ gập sách lại tớ hỏi nhé, Khởi nghĩa Yên Thế giai đoạn thứ 4 bắt đầu từ ngày tháng năm nào



- Hihi 26-3



- Sai rồi, thế Việt Nam Quốc dân Đảng ra đời năm nào?



- 26-3 hihihi



- Hay nhỉ, không học nghiêm túc thì thôi nhé tớ đi về - Nó hằn học toan đứng dậy bỏ về



- Thôi mà, tớ đùa xíu mà, người đâu mà thô lỗ cục cằn - Nhỏ níu tay nó mắt long lanh chực khóc



- Thế thì học cho nghiêm túc vào, còn cả 3 giai đoạn nữa đấy



- Biết rồi đồ khó tính



Sau cái thái độ của nó thì nhỏ Mai chăm chú vào nghe nó chỉ, nhỏ thông minh nên hầu như nhớ hết các mốc sự kiện, khó cái là nhỏ hay nhầm thời gian thành lập các chính đảng vô sản và chính đảng tư sản, các chính sách khai thác thuộc địa lần 1 và lần 2 còn hay quên nhiều và nhầm lẫn giữa 2 cái. Đánh vật 1 buổi cuối cùng cũng đến 9h tối, nó với nhỏ ngồi nghỉ, hôm nay học đến đây thôi. Nhỏ Mai bảo nó ngồi đó đợi để nhỏ xuống lấy đồ ăn, lúc sau nhỏ mang lên 1 đĩa trái cây là mấy miếng bánh kem, đặt phịch cái trước mặt nó



- Cái này là trả công cho Nam, bánh Mai tự làm đó hihi



- Thôi thôi hôm nay tớ không mang thuốc giải độc, cuộc đời này còn nhiều thứ tớ chưa được tận hưởng



- Dám bảo đồ ăn tớ làm có độc à, chết nè



Nói rồi nhỏ Mai lao vào nó cào cấu, nó vừa cười vừa đưa tay ra đỡ, nhỏ sấn vào quá khiến nó mất thăng bằng, chân nó trượt khỏi đất, lại cộng thêm lực quán tính của nhỏ nên ngã nhào ra giường (Giường nhỏ đặt sát tường, còn bàn học của nhỏ đặt bên cạnh, nó ngồi quay lưng vào giường nhỏ). Nó chỉ kịp dơ tay ra đỡ nhỏ, còn nhỏ thì ngã đè lên nó, bất giác khoảnh khắc ấy môi nhỏ chạm môi nó. (Cái đoạn này thật 100% luôn các bác, đến giờ gần 10 năm rồi mà ngồi đánh máy em vẫn bồi hồi, nụ hôn đầu đời của em, mà lúc ý chưa có SẼ đâu nhé không các bác liên tưởng quá em cũng ngại :D)



2 mắt nhìn nhau, được khoảng 5s sau thì nó thấy nhỏ Mai mắt nhắm nghiền lại, nó đẩy vội nhỏ Mai ra rồi ra ghế ngồi, sắp xếp sách vở vào cặp nó định chào Mai đi về, lúc ấy nó cũng ngại, nó sợ nhỏ Mai hét ầm lên thì hàng xóm chạy sang thấy nó chắc tưởng nó đột nhập vào nhà cướp giết hiếp quá. Nó vớ lấy cái cặp chào nhỏ Mai rồi nhanh chân ra cửa thì nó nghe thấy tiếng khóc thút thít của nhỏ. Sau đó nó thấy 1 vòng tay ôm nó lại



- Hức Hức anh không thích em à, sao lại đẩy em ra như vậy



- Khô..ng… Kh.ông à có à khô.ng mà … - Nó lắp bắp, chưa bao giờ nó thấy trong lòng nó rối và mất bình tĩnh như lúc này



- Thế là có hay khô..ng ? Sao lại đẩy em ra như thế, em biết anh cũng thích em mà hức… hức - nhỏ Mai khóc to hơn



- Khô..ng E..m à Mai đừng như vậy, muộn rồi tớ phải về



- Nói cho em biết, tại sao lại đẩy em ra, trong khi ở lớp thì với cái Linh anh lại thân mật như vậy, anh thích nó à, em có gì kém hơn nó chứ hức hức - Nhỏ Mai vẫn ôm chặt nó khóc



Nó im lặng, nó chưa rơi vào tình cảnh này bây giờ, phải nó không thích yêu hay đúng hơn là nó ghét tình yêu, vì tình yêu dù có bao lâu, trải qua bao nhiêu thăng trầm cũng đều có 1 kết cục là chia ly thôi. Nó từng chứng kiến rồi, chính nó là nạn nhân trong việc tình yêu, hôn nhân đổ vỡ. Cú sốc ấy khiến nó trở nên như bây giờ, nó hận lắm. Nếu nói nó không thích nhỏ Mai thì cũng không phải, nhưng cũng chưa đủ lớn để là tình yêu, đơn giản chỉ là nhỏ xinh và nhẹ nhàng với nó, khiến nó cảm thấy quý nhỏ thôi. Bất giác nó cũng khóc, 2 hàng nước mắt chảy ra nhưng nó nhanh chóng gạt bỏ hết, lấy lại bình tĩnh nó gỡ tay nhỏ ra.



- Mai này, tớ nghĩ chúng ta cần phải nghiêm túc trong vấn đề như này, tớ quý Mai, tớ quý Linh đồng thời quý tất cả mọi người trong lớp mình, ai cũng như ai hết vậy á. Mai còn phải học, sau này Mai đỗ đại học, Mai đi học và sẽ thấy cuộc sống này có nhiều điều mới mẻ hơn, Mai sẽ tìm thấy người thích hợp hơn chứ không phải một thằng như tớ. Đừng nói chuyện này nữa được không?



- Hức… hức nhưng em yêu anh rồi, nó không phải dừng lại ở thích nữa, em yêu người suốt ngày ngủ gật trong lớp, em yêu người vì em mà bị đau, em yêu người bảo vệ em mà không sợ nguy hiểm, từ cái ngày đó, em yêu anh mất rồi Nam ạ hức hức



- Nhưng lần đó chỉ là tớ muốn bảo vệ các cậu thôi, trong lớp mình ai bị như vậy tớ đều như thế hết, các cậu là bạn tớ mà



- Em không biết, anh đừng đẩy em ra…



Nó thấy tình hình không ổn, dù nó có giải thích như thế nào nhỏ vẫn cương quyết giữ chặt tay nó, giờ nó mới để ý lời thằng Quân nói, nó quá vô tư để nghĩ mọi chuyện đơn giản, để rồi nó phải khó xử như này



- Thôi được rồi cho tớ thời gian, bây giờ tớ phải về, cũng muộn rồi mà



- Thời gian là bao lâu, anh nói đi - nhỏ Mai đã bớt khóc hơn khi nghe nó nói như vậy



- Được rồi cứ như vậy đi, tớ sẽ trả lời Mai, không lâu đâu



- Em biết con Linh, cả con Hồ Ly cùng nhiều đứa nữa lớp dưới thích anh, nhưng em không chịu thua đâu, cái gì của em thì em sẽ giữ bằng được, đừng hòng ai giật nó khỏi tay em, để yên đi, em mượn anh 1 chút, chỉ 1 chút thôi…



Nhỏ Mai đang ôm nó chặt cứng, nhỏ thơm quá, cái mùi tóc này nó từng ngửi được ở đâu rồi, quen lắm mà nó không nhớ ra được. Nó và nhỏ cùng im lặng, một lúc sau nó đẩy nhỏ ra rồi với lấy cái cặp đi xuống nhà. Nhỏ ra mở cổng cho nó, nó lên đề xe ra cổng. Nhỏ níu nó rồi kéo nó sát lại, nhỏ cắn mạnh vào môi nó, nó đau nhưng bất ngờ quá nó cũng không kịp phản ứng thì nhỏ đã bỏ nó ra rồi



- Cái này là em đánh dấu chủ quyền, hihi



- Đau đcđ, dở hơi, thôi về đây - Nó bực tức



- Không được nói bậy nữa, à anh đi đường chính về đi đừng đi qua đập nữa, em sợ…



Nó biết nhỏ sợ điều gì, sợ đánh nhau ấy mà, cái khu nhà nhỏ nổi tiếng với kiểu thanh niên cậy gần nhà đánh chặn mấy thanh niên chỗ khác sang đây, Vậy nên mấy thằng ở đây lên trường học cũng khổ lắm, toàn bị đánh suốt vì sống bẩn, cắn trộm. Nó ậm ừ rồi phóng xe về, đi được 1 đoạn nó quay lại vẫn thấy nhỏ đứng đó nhìn nó.



Về đến nhà, mẹ nó nhìn nó cười tủm tỉm mà nó chả biết sao, thấy ông chú Quang kia đang ngồi ở ghế, nó chào rồi đi thẳng lên phòng, nó tắm qua cho sảng khoái đầu óc, đứng dưới làn nước mát nó suy nghĩ về chuyện xảy ra hôm nay, bất giác nó cười lớn, xoay người nhìn vào trong gương, thằng như nó mà có người thích à, người ngợm lậu nhậu xương xẩu, đôi mắt thâm quầng lúc nào cũng thiếu ngủ, mái tóc dài chải mái, 2 bên mai thì gọt trắng, đây là kiểu tóc úp bát thời đó, ông tổ của đầu cắt moi và tóc Khá Bảnh, thoạt đầu nhìn thì trông ngố hiền lành lắm, nhưng khi vạt cái mái lên thì trông rất nghịch. Nó sờ lên môi, đau quá, con nhỏ dở người này dị hợm thật, nhưng tự dưng nó thấy thích, thích thôi chứ chả hiểu tại sao nữa.



- Mẹ cái thằng kia tắm đéo gì tắm lắm thế, tắm đêm thế cảm thì sao - Tiếng mẹ nó quát dưới nhà



- Nam ơi chú về nhé - tiếng ông Quang nói vọng lên



Nó chẳng thèm đáp lại, nó mở máy tính lên làm 1 2 trận Normal LOL, thấy bảo Leesin vừa bị Neft xong, nhưng nó đánh vẫn thấy khỏe vl, thời ấy lên linh hồn khủng long thôi đã cảm giác out đồ đối thủ rồi, game mới ra nên còn nhiều cái IMBA. Sau 2 game hành cho đối thủ ra bã thì nó có tin nhắn từ số lạ



- Ngủ chưa anh yêu?



- Ai đây?



- Á không thèm lưu số em, mới có tí đã quên hết rồi hả đồ điên kia



- Cho hỏi ai đấy? - Nó hơi bực với mấy kiểu mập mờ và trả lời không đúng trọng tâm này



- Anh sờ lên môi đi rồi sẽ biết ai, hihi



Hóa ra nhỏ Mai nhắn tin cho nó, nhưng nó nhớ nó lưu số nhỏ vào rồi mà, nó nhắn lại



- Mai à, sao lại dùng số này, số cũ đâu



- Em dùng 2 số, số kia để liên lạc với mọi người, còn số này là dành cho anh



Nó hơi ớn, nghe như kiểu thả thính, nhưng cũng có cảm giác lạ lạ, chưa kịp nhắn lại thì nhỏ lại nhắn



- Anh ngủ sớm đi nhé, trời sang thu rồi anh bật quạt số bé thôi, đêm ngủ đắp chăn vào không cảm lạnh mai lại ốm, sáng mai ở ngõ đợi em, em đón anh đi học, hihi



Nó hơi hơi rung động với kiểu quan tâm này của nhỏ, thật ra là nó chưa bao giờ có cảm giác này, mẹ nó cũng quan tâm nhưng kiểu mà nhỏ quan tâm lại là kiểu khác, nó cũng chẳng biết diễn tả sao nữa. Đành nhắn lại số 1 cho nhỏ, chắc nhỏ đang không hiểu nó nhắn gì. Cũng phải thôi, trong đế chế 1 là Yes, 2 là No mà, nó quen trả lời với mấy đứa bạn như vậy rồi?



- Anh nói gì vậy em không hiểu, số 1 là sao, ý anh em là số 1 á hihi



Nó phì cười, cũng không nhắn lại nữa, nó với lấy quyển truyện lên giường nằm đọc, đọc 1 lúc thì nó cũng ngủ quên mất, trong cơn mơ màng nó thấy nhỏ Mai đứng trên 1 cánh đồng rực màu lúa chín, nhưng khung cảnh lại một màu xám xịt của bầu trời khi bão về, nhỏ Mai đứng đó quay lưng lại phía nó khóc thút thít, sau đó nhỏ cầm dao lên tự đâm vào người mình, đồng thời quay người nói với nó "Đồ đa tình, em hận anh"…. Giật mình tỉnh dậy, nó thực sự ám ảnh bởi giấc mơ vừa rồi, với lấy chai nước nó tu ừng ực, điện thoại nó có 2 tin nhắn, nó kéo lên đọc



- Ngủ rồi đó hả, đừng chơi game đêm nữa anh nhá, hỏng mắt đấy, ngủ ngon em ôm hihi - Tin nhắn từ nhỏ Mai



- Ngủ ngon nhé đồ khó tính - Tin nhắn từ số lạ



Nó tắt máy, từ từ chìm vào giấc ngủ….
 

Thành viên trực tuyến

Không có thành viên trực tuyến.
shape1
shape2
shape3
shape4
shape7
shape8
Top